Saturday, 23/10/2021 - 19:31|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường THCS Hai Bà Trưng-Hà Nội
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

(HBT)- Mai Châu- Chuyến đi khởi động trước thềm năm học mới 2014-2015 của CBGVCNV trường THCS Hai Bà Trưng- Hà Nội.

Dời thủ đô lúc 6h15, theo quốc lộ 6, xe của trường chúng tôi chạy thẳng đến Hòa Bình, qua dốc Cun quanh co, hiểm trở, đi tiếp đến đèo Thung Nhuối, huyện lỵ Mai Châu xinh đẹp đã hiện ra dưới tầm mắt, cả một thung lũng ngút ngàn màu xanh đồng ruộng. Xa xa, thấp thoáng những nếp nhà nằm nép mình trong dãy núi phủ kín mây mù - Đó là bản Lác với 100% dân tộc Thái sinh sống ở đây

 

 

       Bản Lác, thuộc huyện lỵ Mai Châu, thành phố Hòa Bình, là nơi sinh sống của người dân tộc Thái đen với 5 dòng họ Hà, Lò, Vì, Mác, Lộc.. Bản Lác đã có tuổi đời trên 700 năm.

 

 

Đèo Thung Nhuối

 

 

 

Bản Lác nhìn từ trên cao

 

 Đoàn CBGVCNV trường dừng chân tại nhà nghỉ số 4 ở  Bản Pom Coong, nghỉ ngơi lấy lại sức khỏe sau hành trình đi xe hơn trăm cây từ Hà Nội tới đây khoảng nửa tiếng rồi đi sang tham quan Bản Lác ngay bên cạnh:

 

 

2 Bố Con nhà này lần đầu tiên đi tham quan

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hậu quả của việc đi nhầm đường hợ...hợ :)))

 

Khoảng 11h sau quãng đường đi bộ tham quan Bản Lác 1-2 :) với độ dài đi bộ khoảng 4 con dao quoăng (4km). Trên đường đi hít thở đủ các loại mùi vị hương đồng gió nội của Mai Châu và một chút hài hước vì bị "DẠI ZAI " và " DẠI GÁI" thì đoàn cũng trở lại Pom Coong để ăn trưa:

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sau bữa ăn trưa , cả đoàn được đắm mình trong men rượu cần và thưởng thức những tiết mục ca nhạc đặc sắc ngay trên nhà sàn do thanh niên nam nữ trong bản biểu diễn. Nếu muốn, khách cũng có thể tham gia nhảy múa cùng dân bản trong một số tiết mục.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

( Hình ảnh 2 cha con người Pháp này cũng là một phần kỷ niệm trong chuyến đi vì một sự cố có liên quan đến y tế :)). Cậu con trai được bố đèo đi chơi tham quan Bản không may cho chân vào lan hoa xe đạp và thế là ôi thôi máu me đầy chân sau một hồi sơ cứu vết thương rồi kết thúc chuyến đi của gia đình họ là đưa Cậu Bé ra Bệnh viện thị trấn Mai Châu để khâu vết thương. Thật tội nghiệp !!!!!!!!!!!!!!!!)

 Và rồi cuối cùng đến 3h Đoàn trường cũng chuẩn bị chào tạm biệt Mai Châu để lên đường trở về với Hà Nội

 

 

      Giờ này khi ngồi viết dòng cảm nhận này, tôi cứ nghĩ lan man về một vùng rừng núi, nơi những người dân bản hiền lành, thật thà làm du lịch giỏi và một nền tảng văn hóa dân tộc phong phú. Bấy nhiêu thôi cũng quá đủ để Mai Châu vẫy gọi du khách bốn mùa, bốn phương.Và đối Với những ai lần đầu tới vùng cao Tây Bắc này đều bị vẻ đẹp của “nó” mê hoặc. Sự mê hoặc ấy không đến từ những tiện nghi sang trọng hay đẳng cấp vượt trội của công nghệ. Thứ tạo nên lực hấp dẫn, hút đam mê khám phá, trải nghiệm của bao người chính bởi những khó khăn, thiếu thốn trong cuộc sống của  người dân nơi đây. Đúng như người ta nói, cái thiếu hụt bao giờ cũng tạo sự thèm muốn. Nơi rừng núi hoang vu với nếp sinh hoạt đậm đà bản sắc dân tộc ít người khơi gợi trí tò mò và khao khát chinh phục trong mỗi người một cách mạnh mẽ.


Tác giả: Nguyễn Anh Tú
Tổng số điểm của bài viết là: 70 trong 14 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 30
Hôm qua : 34
Tháng 10 : 1.764
Năm 2021 : 16.517